2. Để bắt đầu làm tốt hơn nữa [các việc]...
- Chau Truong
- 22 thg 8, 2025
- 10 phút đọc
Đã cập nhật: 24 thg 8, 2025
Để bắt đầu làm tốt hơn nữa [các việc], ban đầu chúng ta cần tìm hiểu "phối hợp về chỉnh thể" mà Sư Phụ của chúng ta đã giảng, sau đó là một số điều cụ thể khác từ Sư Phụ, giúp chúng ta làm tốt hơn nữa các việc:
Đệ tử: Đối diện với bức hại của cựu thế lực, thì lực ngưng tụ của các đệ tử Đại Pháp là vô cùng trọng yếu, làm thế nào mới có thể tấn tốc đề cao trên chỉnh thể?
Sư phụ: Mọi người biết tôi xưa nay không nói hai chữ “đoàn kết”, bởi vì đó là cưỡng cầu của người thường, là hình thức. Người tu luyện là giảng ‘đề cao tâm tính’, đề cao về căn bản. Một người tu luyện nên làm như thế nào thì đều biết cả, [nếu] làm không tốt thì tôi nói rằng đó là học Pháp không tốt, phải vậy không? Nên làm gì và không nên làm gì, bản thân chúng ta không rõ ràng ư? Kỳ thực nên là đều rõ cả. Tuy nhiên, các nơi đều có người liên lạc, có Đại Pháp Học Hội, trạm phụ đạo, nghĩa là cần phối hợp về chỉnh thể. [Trạng thái mà] có ai đó hễ nghĩ bây giờ chúng ta làm gì đó, ngày mai lại muốn làm gì đó, [thì] mọi người liền biết cả, trạng thái ấy hiện nay chưa đạt được, do vậy cần có người ra mặt để làm phối hợp và liên lạc, làm những việc đó. Các đệ tử Đại Pháp ngày nay dù chứng thực Pháp tập thể hay cá nhân chư vị giảng chân tướng, đều là [điều] Đại Pháp cần. Chính Pháp cần [gì], thì chư vị nên làm điều ấy cho tốt, không có gì có thể nói. Cũng không được tự đặt thân phận của bản thân mình cao quá, cũng không được tự cảm thấy mình khác người khác. Chư vị đều là một lạp tử, trong mắt của tôi, không ai giỏi hơn ai, vì chư vị đều là được tôi đồng thời vớt lên. (vỗ tay) Có vị về phương diện này có năng lực mạnh hơn một chút, có vị về phương diện kia mạnh hơn một chút, chư vị không được vì thế mà suy nghĩ hoang tưởng, chư vị nói ‘tôi có bản sự lớn thế này, thế này thế kia’, đó là Pháp trao cho chư vị! Chư vị không đạt tới thì vẫn không được đâu. [Là] Chính Pháp cần [và] khiến cho trí huệ của chư vị đạt tới bước đó, vì thế chư vị không được cảm thấy bản thân mình có bản sự gì. Có học viên muốn bảo tôi coi xem bản sự của anh ta, kỳ thực tôi nghĩ, ấy đều là tôi cấp cho, không cần xem.
(Trích: Giảng Pháp vào Tết Nguyên Tiêu năm 2003)
Sư Phụ giảng:
Trong sự việc này, nhất định phải làm cho tốt hơn nữa, với lực độ lớn hơn nữa, như vậy chính là động chạm đến việc chư vị cần phối hợp với nhau cho tốt. Nếu chư vị không phối hợp tốt, thật sự sẽ bị tà ác dùi vào sơ hở, thì sẽ tổn thất rất lớn. Đều là tổn thất về tu luyện cá nhân, hoặc về các hạng mục mà chư vị cùng nhau cứu người.
(Trích: Tinh Tấn Hơn Nữa)
Sư Phụ giảng:
Tôi thấy rằng hết thảy cũng đều ở vĩ thanh cuối cùng rồi, chỉ là rất nhiều người không dám thừa nhận triển hiện một cách hiện thực từng bước từng bước này, vào lúc trước khi kết thúc cần phải đến thì những chúng sinh cần được cứu độ vẫn chưa có đạt số lượng, các đệ tử Đại Pháp còn có một phần chưa theo kịp, đó chính là lý do then chốt khiến cho không thể để sự kiện tối hậu này được hoàn thành.
(Trích: Tinh Tấn Hơn Nữa)
Sư Phụ giảng:
Là đệ tử Đại Pháp mà xét, [chúng ta] cũng không nên đặt hy vọng vào cái gọi là biến hoá tự nhiên, biến hoá bên ngoài, biến hoá nơi xã hội người thường, hoặc giả ân [huệ] do ai đó cấp cho chúng ta. Chư vị chính là Thần, chư vị chính là Chủ Tể của các vũ trụ khác nhau trong tương lai; hỏi chư vị hy vọng vào ai nữa đây? Chúng sinh đều đang đặt hy vọng cả vào chư vị!
(Trích: Giảng Pháp tại Pháp hội Philadelphia ở Mỹ quốc năm 2002)
Sư Phụ giảng:
Tôi thường giảng rằng nhân loại tựa như vở kịch, nhưng cuối cùng người có thể được cứu hay không, trong Chính Pháp có thể cứu chúng sinh hay không, cái đó là chưa biết, cái đó chưa từng có trong kịch bản. Hết thảy văn hoá, tư duy, và hành vi nhân loại đều là vì để giải màn diễn kịch tính cuối cùng này, rốt cuộc thì cuối cùng có thể lưu lại bao nhiêu chúng sinh, cái đó chưa có an bài.
(Trích: Giảng Pháp tại Pháp hội New York 2016)
Sư Phụ giảng:
Nếu đệ tử Đại Pháp đều gộp thành một luồng sức mạnh, chính niệm hết sức đầy đủ mà làm, mọi người nghĩ xem, đó mới là ‘Thần tại nhân gian’, đối với tà ác mà nói điều ấy quá đáng sợ!
(Trích: Giảng Pháp vào ngày Kỷ niệm 20 năm truyền Pháp)
Sư Phụ giảng:
Mấy năm trước điều mà tôi lo nhất là, [khi] bức hại rất nghiêm trọng, rất nhiều người vẫn không thể phối hợp với nhau cho tốt trong các hạng mục Đại Pháp. Rất nhiều việc vì qua tranh luận của chư vị mà bị làm lỡ dở cả, rất nhiều việc đều bị nhân tố tà ác lợi dụng cái tâm tranh hơn thua rất mạnh của chư vị mà phế hỏng rồi. Hiện nay mọi người đều ý thức được vấn đề này, rất nhiều việc chỉ cần cảm thấy khả dĩ thì mọi người về cơ bản là đều đi thực hiện. Rất nhiều việc tuy chưa được chu toàn, nhưng là đệ tử Đại Pháp mà nói, thì đó chẳng phải là lưu lại không gian để bản thân chư vị tu luyện sao? Bản thân mình làm sao khiến những gì chưa toàn diện, hoặc chỗ nào mà chư vị cảm thấy còn chưa hoàn thiện, thì bản thân mình hãy thực hiện những chỗ đó cho tốt, đó chẳng phải lưu lại cho chư vị? Đó chẳng phải chư vị chính là nên tự thân đi làm đi?
(Trích: Giảng Pháp tại Pháp hội New York 2015)
Sư Phụ giảng:
Thật sự là trong quá khứ tôi có giảng, thời gian còn lại cho Chính Pháp là không còn lâu nữa, thực tế là rất ngắn. Tôi thật sự mong rằng chư vị thành thục nhanh chóng hơn và dần dần lý trí hơn để giúp cho sự tình này kết thúc trong một thời gian ngắn. Nếu tất cả đệ tử Đại Pháp không đủ lý trí và không thành thục, ngược lại thường hành xử với tâm người – cái tâm mà biểu hiện quá mạnh – làm sao sự tình này kết thúc đây? Làm sao nói được rằng đệ tử Đại Pháp đã tu luyện thành tựu đây?”
(Trích: Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế Washington DC 2009)
Sư Phụ giảng:
Từ nay trở đi chư vị sẽ là như thế, dẫu chư vị đúng hay không đúng, vấn đề [đúng-sai] ấy đối với một người tu luyện mà giảng là hoàn toàn không trọng yếu. Không được cứ tranh luận mãi, không được nhấn mạnh vào là ai đúng ai sai. Có người vẫn luôn cứ nhấn mạnh rằng mình là đúng; chư vị đúng, chư vị không sai, vậy thì sao? Là đề cao trong Pháp chăng? Dùng nhân tâm để nhấn mạnh đúng-sai, bản thân đó đã là sai rồi; bởi vì chư vị dùng cái Lý của người thường để đo lường bản thân chư vị, chư vị dùng cái Lý của người thường để yêu cầu người khác.
(Trích: Giảng Pháp tại Manhattan [2006])
Sư Phụ giảng:
Còn nữa, có một số website do học viên làm, [nếu] chư vị có thể khởi tác dụng trong cứu độ chúng sinh, thì hãy cứ tiếp tục làm cho tốt; nếu không thì không được gây tác dụng can nhiễu. Nhất là dẫn động một lượng lớn các học viên mới, và các học viên học Pháp chưa sâu mà nhân tâm lại mạnh mẽ tới tham dự; tôi kiến nghị rằng chư vị hãy đình chỉ toàn bộ.
(Trích: Thanh Lý) - Lời bình của Sư Phụ (về bài viết: Đừng phóng túng, đừng chiêu mời ma quỷ).
Sư Phụ giảng:
Chủng loại hình thức trạm phụ đạo này của chúng ta cũng là tất yếu. Loại trạm phụ đạo này không như bất kể hình thức đơn vị hành chính sự nghiệp nào cả. Ta là ở nhà mình, lúc bình thường cùng mọi người gặp mặt mà thấy học viên có vấn đề gì, thì chúng ta cùng nhau thảo luận tìm hiểu. Hoàn toàn là một loại hình thức quần chúng. Tôi thấy rằng như thế rất là tốt. Mọi người đều muốn làm thế nào đó, [ví như] nghiên cứu nghiên cứu, [ví như] đi hồng Pháp, [ví như] mọi người làm chút việc gì đó, như thế đều tốt lắm.
(Trích: Giảng Pháp tại Pháp hội các phụ đạo viên ở Trường Xuân)
Sư Phụ giảng:
Nhân dịp này, tôi hy vọng rằng Phật Học Hội các nơi cũng phát huy tác dụng, gánh trách nhiệm, thực hiện tốt công tác điều phối ở các địa phương, không được phu diễn, lại càng không được thấy khó là lùi, cũng không được gác bỏ các học viên bất đồng ý kiến, vì họ đều là đệ tử của tôi.
(Trích: gửi Pháp hội tại Pháp [2007])
Sư Phụ giảng:
Còn một vấn đề về điều phối các đệ tử Đại Pháp quốc tế ở các nước không kể Trung Quốc mà tôi muốn xác minh một chút cho mọi người. Trước đây tôi không có xác minh việc này là muốn rèn luyện mọi người bước đi thành con đường của bản thân mình, bởi vì tất cả các đệ tử Đại Pháp đều là vương đến từ thượng giới, đều phải chứng ngộ những sở đắc của bản thân về Pháp. Nhưng từ tình huống hiện tại mà xét, giai đoạn thời gian ấy đã đủ lâu rồi, đã trải qua cả chục năm rồi, tôi nghĩ rằng cần vạch ra một dấu kết, thông báo một dấu chấm xuống dòng. Vậy là tính từ nay trở đi, tôi bảo với mọi người, những người phụ trách của các hạng mục chủ yếu, người phụ trách đứng đầu ấy, họ chính là đại biểu cho hạng mục ấy. Kể cả những người phụ trách đứng hàng đầu trong Phật Học Hội, họ chính là đại biểu của việc ấy. Đối với những gì họ làm, đối với những việc mà họ yêu cầu, đối với những việc mà họ làm quyết định, chư vị hãy chấp hành vô điều kiện, (vỗ tay nhiệt liệt) là từ nay trở đi.
Chấp hành một cách vô điều kiện, đã nghe rõ chưa? Rất nhiều lúc, khi tranh luận vấn đề mãi không thôi, chỉ cần họ biểu đạt thái độ, thế thì cứ làm thôi. Thậm chí với rất nhiều sự việc có thể không cần thương lượng với mọi người nữa, trực tiếp bố trí và mọi người đi làm. Vì sao? Rất nhiều việc trước đây cứ tranh tới tranh lui, tôi không biểu đạt thái độ về việc đó, ấy là vì tôi cố ý rèn luyện chư vị cần có suy xét của tự thân mình, thành tựu con đường của chính mình. Như vậy đến thời gian này là đã đủ lâu rồi, những gì cần có đã có rồi, trạng thái cũng nên trải qua rồi. Thế thì đã là người tổng phụ trách mà nói, họ chịu trách nhiệm đối với Sư phụ và chịu trách nhiệm đối với tổng hội Phật Học Hội, có việc thì Sư phụ tìm họ hoặc Phật Học Hội tìm họ, họ chỉ chịu trách nhiệm đối với tầng trên. Học viên cũng cần điều chỉnh trạng thái tu luyện của mình, từ nay trở đi, không được nhìn người phụ trách mà tu nữa. Họ tu thế nào, họ lãnh đạo như thế nào, từ nay trở đi, những lời như thế không được thuyết nói nữa, cũng không được cứ nhìn vào họ nữa, về phương diện này bắt đầu quay về tu luyện cá nhân. Hiện nay đều thực hiện như vậy, bắt đầu tu bản thân.
(Trích: Tinh Tấn Hơn Nữa)
Sư Phụ giảng:
Tất nhiên tôi vừa giảng chỉ là ví dụ thuyết minh vấn đề thôi. Rất nhiều việc mà chư vị cũng không minh bạch lắm, quá trình từ chưa biết đến biết ấy cũng không được lâu quá. Sư phụ làm như thế nào thì chư vị làm như thế, đó không phải là nói một chút đơn giản thôi. Chư vị ở các hạng mục khác thấy cần làm như thế nào thì đó là việc của bản thân chư vị, tranh luận hay đề xuất ý kiến khác cũng được, nhưng đã là việc mà Sư phụ bảo làm thì chư vị không thể thảo luận là có được hay không, chư vị chỉ có thể thảo luận xem chư vị làm nó thế nào cho tốt, điều này nhất định phải minh bạch.
(Trích: Tinh Tấn Hơn Nữa)
Sư Phụ giảng:
Pháp chỉ có thể giảng đến tầng này thôi, cao hơn nữa thì cần dựa vào bản thân chư vị tu rồi mới đắc. Có người hỏi các vấn đề càng ngày càng cụ thể; [nếu] các vấn đề sinh hoạt [cụ thể] ra làm sao cũng để tôi giải đáp, thì bản thân chư vị tu luyện gì nữa! Chư vị phải tự mình mà tu, tự mình mà ngộ; nếu tôi giảng hết cả ra rồi, thì chư vị tu gì nữa. Điều tốt là Đại Pháp đã truyền xuất ra rồi, chư vị có thể chiểu theo Đại Pháp mà làm.
(Trích: Bài giảng thứ chín - Chuyển Pháp Luân)
Sư Phụ giảng:
Tôi vẫn luôn giữ thái độ như thế này, tôi đã giảng Pháp một cách khái quát phổ biến ra rồi, về vấn đề tu luyện của bản thân chư vị là cần tuân theo Pháp này mà làm. Nếu cái gì cũng giảng ra hết thì không còn gì để chư vị tu luyện nữa, do đó tôi không thể giảng nhiều hơn nữa. Giảng nhiều hơn nữa thì cũng bằng như tôi đưa thẳng chư vị lên. Phần còn lại là những vấn đề cụ thể. Nhưng còn có các học viên là vẫn muốn hỏi, chính là không buông cái tâm đó xuống được. Họ không hỏi được tôi, thì vẫn là muốn hỏi các phụ đạo viên chúng ta hoặc một số đệ tử cũ có thời gian luyện công lâu hơn, nhưng những vấn đề mà phụ đạo viên hoặc đệ tử cũ chưa tự thân đụng phải thì không dễ giải đáp.
(Trích: Pháp Luân Đại Pháp Nghĩa Giải)





![3. Rất cần mọi người xác định sao cho thật minh xác [đối với] các bước đi ban đầu trong "phối hợp về chỉnh thể"](https://static.wixstatic.com/media/f233ed_29579d928bb940b5b0df1ee641f275d1~mv2.png/v1/fill/w_666,h_500,al_c,q_85,enc_avif,quality_auto/f233ed_29579d928bb940b5b0df1ee641f275d1~mv2.png)

Bình luận