47. Một số nội dung "dĩ Pháp vi Sư" dành cho trạm phụ đạo
- Chau Truong
- 21 thg 8, 2025
- 7 phút đọc
Đã cập nhật: 25 thg 8, 2025
Một số nội dung dĩ Pháp vi Sư dành cho trạm phụ đạo
Trích dẫn: Giảng Pháp tại Quảng Châu với một số trạm trưởng trạm phụ đạo toàn quốc [1994] - Pháp Luân Đại Pháp Nghĩa Giải:
"Nguyên tắc của chúng ta là quản lý lỏng, nhưng về vấn đề luyện công thì phải hết sức chặt, không ai được phá hoại. Chúng ta về hình thức tổ chức là phi thường lỏng lẻo, chư vị muốn tham gia luyện công thì tham gia, chư vị không muốn tham gia luyện công thì chư vị rời đi. Chư vị tới thì chúng tôi có trách nhiệm với chư vị, bảo chư vị làm thế nào. Chư vị mà không muốn học, thì hỏi ai có thể giữ cái tâm kia của chư vị lại được? Cứ giữ chư vị ở đây thì chư vị thực thi không tốt, chư vị nói đủ điều, làm đủ thứ hồ đồ, chư vị từ nội bộ mà làm tan rã, mà phá hoại Pháp chúng tôi, chúng tôi là không cho phép làm những việc như thế. Ai muốn học thì tự mình học, nhận thức về Pháp tới mức đó thì họ sẽ tu, nhân tâm hướng thiện ấy đều là tự giác, không cưỡng bức, [nếu] bảo ‘bạn cần làm thế này mới tốt, làm thế kia thì không được đâu’. Nhưng mà họ không muốn làm thế, thì chư vị có cách gì với họ? Người ta giảng rằng người kia mà không muốn tu, thì Phật cũng không có cách nào, ắt phải là họ tự nguyện, cưỡng bức là không được.
Còn một tình huống này, [hiện nay] chúng ta có rất đông học viên, số lượng rất khả quan, đang lặng lẽ đọc sách, đang đọc hàng ngày, đến mức hễ mỗi khi gặp phải vấn đề thì đều đọc. Từ điểm này mà xét, thì thậm chí còn làm được tốt hơn phụ đạo viên chúng ta, do đó các trạm phụ đạo nên tổ chức mọi người học Pháp cho nhiều, nhất là những phụ đạo viên ở các điểm luyện công hãy nên khởi tác dụng dẫn đầu. Chúng ta là có yêu cầu đối với các phụ đạo viên (đối với học viên thì chư vị muốn học thì học), nhất định phải là chuyên nhất tu luyện Pháp Luân Công, nếu không thì cả lô học viên ấy sẽ bị người đó dẫn dắt hỏng cả. Đã làm một người phụ đạo viên thì phải làm cho tốt, chúng ta muốn phụ đạo viên có lý giải về Pháp sâu sắc hơn nữa, để lúc bình thường họ đọc Pháp nhiều hơn. Tất nhiên, có nhiều phụ đạo viên làm rất nghiêm chỉnh, cũng rất nguyện ý làm công tác này, nhưng nhiều khi mức độ văn hoá của họ hữu hạn, thậm chí ngay cả đọc sách đã khó lắm rồi, tuổi tác rất cao, cái đó là không cần lo, họ có thể tổ chức mọi người học [Pháp]. Khi tổ chức mọi người học, khi đọc sách, thì chẳng phải họ cũng đang nghe sao? Khi mọi người trao đổi thể hội kinh nghiệm thì họ cũng cùng với mọi người mà đề cao. Miễn là mọi người học [Pháp], đều có thể đạt được đề cao. Nên là việc tổ chức học Pháp và luyện động tác kết hợp lại, triển khai đồng thời.
Hiện nay có rất nhiều địa phương tổ chức luyện động tác rất tốt, nhưng nhiều khi lơ là học Pháp. Khi có học viên đặt câu hỏi, phụ đạo viên không giải quyết nổi, cũng nói không rõ ràng, bèn đợi để hỏi Thầy, thấy Thầy tới đâu thì đến. Kỳ thực có những câu hỏi đã được giảng ngay trong sách rồi, mà [chư vị] trên thực tế không giải được thì có thể tổ chức mọi người cùng nghe băng tiếng, nghe cho nhiều vào, những câu hỏi đó đều có giải đáp trong sách rồi, trong cuốn «Pháp Luân Công (bản hiệu chỉnh)» có giảng khái quát rồi, chỉ cần nghiêm chỉnh học thì đều có thể giải quyết. Trường Xuân kể từ khi khai triển phong trào học Pháp về sau, các học viên gặp tôi thì không có mấy gì hỏi, gặp mặt tôi không hỏi gì. Nếu không thì hễ tôi ra khỏi cửa thì ai cũng quen biết tôi —quê tôi mà— hễ ra đường cái thì người học Pháp đông thế, quen biết tôi cũng rất nhiều, rất nhiều người sẽ hỏi tôi điều này điều kia. Hiện nay gặp mặt thì là chào vấn an Thầy, chứ không có gì để nói, vì không có mấy gì để hỏi. Từ khi khai triển học thuộc sách về sau, thì các học viên không chỉ là sau khi làm xong sự việc mới đối chiếu [theo Pháp], mà cả trước sự việc họ đã biết được có nên làm hay không, như thế hết sức tốt. Mọi người coi học Pháp là điều buộc phải có khi luyện công để mà học, hơn nữa nhìn nhận đây là việc quan trọng hơn. Tôi nghĩ rằng các nơi cũng nên học Pháp như Trường Xuân, hãy triển khai một phong trào học Pháp, có rất nhiều câu hỏi sẽ giải quyết dễ dàng, tự mình giải quyết những vấn đề đó. Ngoài ra, khi chọn phụ đạo viên, nhất định không được cân nhắc theo mối quan hệ tốt hay có giao hảo với chư vị, xuất phát từ cảm tình; hoặc là một khi định ra phụ đạo viên rồi thì thay đổi rất khó khăn. Như thế không được, cần có trách nhiệm với Pháp, nhất định phải chú ý việc này. [Ai] phù hợp tiêu chuẩn mà tốt thì làm; [ai] không đạt thì thà tìm [người] làm tạm, chứ không cứ đưa vào làm. Trước đây tôi từng giảng vấn đề như thế này rồi, thời đó các tăng nhân tu hành trong chùa, và người đứng đầu nhà chùa, gọi là trụ trì hay phương trượng, họ là tu chuyên nghiệp. Chúng ta là tu trong xã hội người thường, Pháp chúng ta đây cũng vậy, có thể tu luyện lên tầng thứ cao, [thử hỏi] phụ đạo viên của điểm luyện công chư vị có gì khác với phương trượng và trụ trì của nhà chùa? Không phải là yêu cầu cao đối với chư vị, mà xác thực đây là việc công đức vô lượng. Điểm luyện công có thể tu xuất lai được bao nhiêu, mà dù chỉ tu xuất lai được một [người] thôi, thì phụ đạo viên [đã] là công đức vô lượng. Đây là việc rất nghiêm túc, cần phải làm thật tốt việc này. Tuy rằng chúng ta chọn điều kiện thuận tiện nhất để tu luyện, để mọi người đề cao, nhưng điều kiện thuận tiện không thể [nghĩa là] tuỳ tuỳ tiện tiện không có trách nhiệm đối với Pháp. Tương lai còn có thể xuất hiện những người tu luyện chuyên nghiệp, điều ấy là có thể xảy ra, cần cung cấp một số điều kiện cho họ."
Trích: Giảng Pháp tại Quảng Châu với một số trạm trưởng trạm phụ đạo toàn quốc [1994] - Pháp Luân Đại Pháp Nghĩa Giải:
"Có người đưa tờ câu hỏi rằng ‘nhân viên trạm phụ đạo được lựa chọn thế nào?’ Nhân viên trạm phụ đạo đều là tình nguyện. Nhưng có một quy định: Trạm trưởng của trạm phụ đạo nhất định phải từng tham dự lớp học mà tôi mở. Nghe càng nhiều lĩnh hội càng sâu, nghe được ít thì thông thường lĩnh hội không sâu, thậm chí còn có những điều mà vẫn chưa minh bạch ra đó là gì, thì dễ đi lệch lạc. Đương nhiên [chư vị] tại đây [đối với Pháp] đã nghe nhiều, đọc nhiều, và học nhiều thì cũng có thể [có nhận thức] phong phú, tiến thêm một bước nữa về nhận thức. Khi lựa chọn người, hãy chọn người nhiệt tình, chính phái, và không làm những thứ tà môn oai đạo.
Trích: Giảng Pháp tại Quảng Châu với một số trạm trưởng trạm phụ đạo toàn quốc [1994] - Pháp Luân Đại Pháp Nghĩa Giải:
"Còn nữa, những người rải rác có thể [tới] điểm luyện công để trực tiếp luyện cùng mọi người, sau đó đọc sách, nghe băng tiếng; chính là làm như thế."
Trích dẫn: (Tinh tấn yếu chỉ – Thanh tỉnh):
“Tâm đắc thể hội của các trạm phụ đạo các nơi, tuyệt đối không được làm thành họp mặt ‘kiểm thảo’, thể hội trao đổi về tu luyện của Đại Pháp là “Pháp hội” nghiêm túc nhường ấy, tuyệt đối không thể làm thành hội họp triển khai để vạch trần phía đen tối của xã hội, càng không thể cưỡng chế học viên phải nói ra những khuyết điểm và sai lầm của họ khi làm người thường, tạo thành ảnh hưởng phản diện nghiêm trọng, làm bại hoại danh dự Đại Pháp.”
Trích: Giảng Pháp tại Pháp hội San-Francisco năm 2005:
"Nhưng giảng tới đây, tôi muốn cảnh tỉnh mọi người; không phải Sư phụ nói rằng để mọi người chư vị đều đi con đường của chính mình thì không còn nghe ai nói nữa; về chỉnh thể khi cần phải phối hợp thì phải phối hợp tốt. Vậy nên người phụ trách các nơi cần thanh tỉnh, lý trí mà phát huy tác dụng, khi cần thiết mọi người cũng phải phối hợp với người điều phối cùng nhau phối hợp tốt."
Phụ đạo như thế nào (Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Không phải là công tác mà là tu luyện (Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Trừ bỏ chấp trước hơn nữa (Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Tu luyện và phụ trách (Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Người phụ trách cũng là người tu luyện (Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Thanh tỉnh (Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Vĩnh viễn ghi nhớ (Tinh Tấn Yếu Chỉ)
4 Phụ lục (Sách Đại Viên Mãn Pháp)






![50. Tham khảo cách thức "mọi người phối hợp như một chỉnh thể" tại trạm phụ đạo [trong sự việc] "phối hợp về chỉnh thể"](https://static.wixstatic.com/media/f233ed_7c9fa954f0834e228d1f43ca75cbf273~mv2.png/v1/fill/w_666,h_500,al_c,q_85,enc_avif,quality_auto/f233ed_7c9fa954f0834e228d1f43ca75cbf273~mv2.png)
Bình luận